Giải Trí‎ > ‎

văn - thơ

       NỖI ĐAU VÔ THƯỜNG
Đường nào em đi cố quên giấc mộng xuân thì
Đường nào em đi ru đời anh thành gã tình si
Giọt tình thơm môi em mang về trao nguời tình sau
Anh nghiêng mình muôn cõi buồn vẫy chào
Mùa thay lá chìm trong nỗi đau

Đoạn đường em đi có khi chỉ là ảo vọng
Tình đời rêu phong trao về em tình cũng bằng không
Còn gì không em khi môi cười chớm nhạt màu son
Còn đâu nữa mắt nai xoe tròn
Anh sẽ hoài tìm trong màu nhớ

Vì cuộc tình mới với em là tất cả
Và cuộc tình lỡ trong anh là xót xa
Chỉ một người đi sẽ mãi không trở lại
tiễn đưa cuộc tình về miền dĩ vãng
Người là mật đắng những đêm dài tan vỡ
Tìm lại lần nữa có chăng trong niềm mơ
Còn lại trong anh riêng nỗi đau vô thường
Ngày buồn thấm sâu khi ta rời nhau
Ngỡ như mùa đông vẫn còn vây kín mãi bên đời



    Từng chiều rơi, nghe như cõi lòng mình tê tái ngỡ như đời còn gọi tên nhau.
Ngày đó khi một lần tiếng hát đưa em vào vùng trời lấp lánh bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ướt trìu mến.
    Anh, anh xa dần ngàn đời hoang vắng em đi về buồn vương kẽ tóc, bước chân này còn trọn kiếp hoang vu.
    Một mình đi, lang thang trong mùa đông rét mướt, nghe bơ vơ hồn mình lạc loài. Buồn dậy lên, trên dung nhan gầy xanh của tuổi, trên tháng ngày hằn vết đời mình.
     Trời mùa đông hong khô đi niềm tin sỏi đá, trên đôi tay ngày mình còn gì. Và cuộc sống trôi đi vô tình mang tất cả cuộc đời này của người hay tôi.



            MỐI TÌNH ĐẦU
Ngày xưa, tôi thầm yêu một nàng thiếu nữ.
Tóc em dài như gió mùa thu.
Ngày xưa, khi hoa sữa thơ

Theo năm tháng em lớn từng ngày.
Những kỷ niệm không bao giờ phai.
Và khi tuổi 15 em trở thành thiếu nữ,
Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu.
Mùa thu, khi hoa sữa tan ven mặt hồ.
Khi tôi đã biết yêu lần đầu,
Tôi đã nói yêu em trọn đời.

Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ,
Như hoa ven mặt hồ tàn theo gió mùa thu.

Tôi đi xa thủ đô nhớ về người thiếu nữ.
Tôi thêm yêu quê mình,
Yêu những đêm thanh bình.
Hoa sữa thơm ven hồ,
Nhắc lại chuyện ngày xưa

           
BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG
Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói
Nói ra nhiều cũng vậy thôi
Ôi đớn đau đã nhiều rồi
Một lời thêm càng buồn thêm
Còn hứa gì?

Biết bao lần em đã hứa
Hứa cho nhiều rồi lại quên
Anh biết tin ai bây giờ
Ngày còn đây người còn đây
Cuộc sống nào chờ

Này em hỡi
Con đường em đi đó
Con đường em theo đó
Sẽ đưa em sang đâu
Mưa bên chồng, có làm em khóc, có làm em nhớ
Những khi mình mặn nồng.

Này em hỡi
Con đường em đi đó,
Con đường em theo đó
Đúng hay sao em?
Xa nhau rồi
Thiên đường thôi lỡ
Cho thần tiên chấp cánh
Xót đau người tình si

Suốt con đường ai dìu lối
Hãy yêu nhiều người em tôi
Xin gửi em
Một lời chào, một lời thương, một lời yêu
Lần cuối cùng

BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG TIẾP NỐI
Nhớ rất nhiều câu chuyện đó
Ngỡ như là vừa hôm qua
Tôi uớc ao có một ngày
gặp lại em, hỏi chuyện em lần cuối cùng
Vẫn con đuờng, con đuờng cũ
Vẫn ngôi trường, ngôi truờng xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào
Nguời ở đâu, mình ở đây bạc mái đầu
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó        chắc qua bao lênh đênh
Bao gập ghềnh có làm héo hắt, có làm phai úa nét môi đẹp    ngày nào?
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó        đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình đã thành đôi lứa, chắc gì ta đã, thoát ra đời  khổ đau.
Nếu không còn gặp lại nữa
giữ cho trọn ân tình xưa
Tôi gửi em lời cầu nguyện, đuợc bình yên đuợc bình yên về cuối đời

(coppy&edit):

Mai xa rồi người có nhớ tôi không?
Im lặng quá một quãng trời chia cắt
Lệ nhoà đi sao làm cay khóe mắt
Hỏi cuộc đời còn có kiếp sau không?
Hạnh phúc quá đã vào thu rồi nhỉ
Cuối sân trường bàng khép lá lặng im
Tà áo trắng bay ngang qua kỉ niệm
Để chơi vơi rồi lại một ánh nhìn
Ô cửa sổ mở tròn như đôi mắt
Ướt long lanh trong suốt một nỗi buồn
Cô bé hay cười bây giờ đã lớn
Đến tán lá bàng cũng phải nhớ thương
Cậu bạn học nghịch ngợm ngồi bàn cuối
Hay giật tóc dài mắt ướt bàn trên
Hình như chợt bâng khuâng khi thu đến
Mắt ướt hôm nay trông thật là buồn
Hoa đã nở ngày một thêm nhiều nhỉ
Và heo may thổi nhẹ áng mây trời
“Mắt ướt này, nhớ mặc thêm áo khoác”
Cậu bạn thoáng cười. Sân trường lá bàng rơi.
__________________________________

Thu như thế, làm sao không thể nuối tiếc?
Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
(Chế Lan Viên)
__________________________________

Ngày mai xa con đường mùa hạ
Cơn mưa nghiêng qua những nỗi buồn
Tháng Năm dắt em về lối ấy
Phượng hồng ơi, thắp mãi yêu thương...

        CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
Em thấy không tất cả đã qua rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím và mát lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Con ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu , muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm rụng xuống trái bàng êm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim anh nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Em có nhớ trường nhớ lớp nhớ tên anh

Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại 7 chú lùn rất quấy
Mười chú nhìn xem trong lớp ấy
Ôi những trận cười trong nắng gió lao xao

Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Tất cả cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

Thôi đã hết rồi cái thời những bím tóc trắng ngủ quên
Thôi đã hết rồi cái thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy nhành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Anh đã yêu em, em đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mẫi
Anh nhớ quá mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.
                                    (Hoàng Nhuận Cầm)
 
         CHO MỘT NGÀY
"Ngày mai xa con đường mùa hạ
Cơn mưa nghiêng qua những nỗi buồn
Tháng Năm dắt em về lối ấy
Phượng hồng ơi thắp mãi yêu thương...

Ta về gom chút màu bụi phấn
Còn không em mây trắng học bài
Trang vở tím rưng rưng mùa gió
Kỷ niệm trong xin nhé đừng phai.

Bằng lăng tím nhắc lòng chuyện cũ
Phố ngày xưa ăm ắp mùa hè
Ta rong ruổi chạy tìm ký ức
Những con đường - tím biếc giỏ xe...

Rồi trở lại sân trường mùa hạ
Áo trắng bay ngơ ngác nói gì
Mây trắng nghiêng một chiều biếc gió
Phấp phỏng nhiều câu chúc mùa thi.

Ngày mai xa con đường mùa hạ
Em đi qua phố kỷ niệm xanh dài
Ngày mười tám nỗi niềm tôi đứng đợi
Nghe tuổi mình rưng rưng sau vai..."

 ANH VẪN BIẾT
  Một lần tình vỡ để cứ ước mơ về dĩ vãng
  Một lần tình vỡ để chẳng đáng yêu một ai thêm
Này người tình ơi anh luôn yêu em chỉ yêu mình em thôi hỡi em
  Tình anh đó hiến dâng cho lần yêu đầu
  Và lời em nói như là cơn gió xa nhẹ thoáng ru hồn anh
  Vẫn biết tình trao sẽ là tiếc nuối
  Vẫn biết lần xa ấy là phút cuối
  Nhưng anh hoài yêu đến đời anh lỡ làng./.

Vắng em rồi, Anh hạnh phúc nhiều không???
Vắng em rồi, Anh có hạnh phúc không?
Em buông tay đã thôi niềm trăn trở
Giờ đây ai sẽ yêu Anh và nhớ
Ai dỗi hờn đưa vào cả giấc mơ ?

Đổ lỗi ai khi tình mỏng duyên tơ
Thôi vá víu khoảng trời em đánh mất
Những vấn vương,dĩ vãng xưa..đem cất
Ai hỏi "quên rồi??"... em lỡ đãng..."uh,..vâng"

Chẳng ai đem dâng ta thứ ta cần
Anh mệt mỏi với đường đi phía trước
Lí tưởng dần thôi giữa bao điều mất được
Hư ảo mịt mờ...buồn nhuộm áo phong sương

Em ngây ngô bướng bỉnh giấc hoang đường
Bỏ quên Anh đang thu mình cô độc
Bao vun đắp vỡ đôi trong phút chốc
Nước mắt muộn màng...em khóc...kịp gì không??

Phía xa kia nhớ khoác ấm ngày Đông
Hạnh phúc vỡ, hai ta mang một nửa
Em quay lưng vết sai lầm đã cứa
Ánh mắt trông chờ...đã khép hết say sưa...