Giải Trí‎ > ‎văn - thơ‎ > ‎

Hoa cỏ mùa xuân

em đi cây cỏ giậy thì
ngày xuân vô lượng cùng đi lên đường
trùng lại giây phút phố phường
niềm vui quá khứ phi thường hồi sinh
(cây cỏ giậy thì - bùi giáng)

nghe trời đổ lộn nguyên khê
tiếng vàng rụng rớt gieo về động xanh
gót chân khơi rộng bóng cành
nhịp vang đầu núi vọng thành lũy siêu
thời gian chắc bước bên chiều
khóc sông bến lạ mưa chiều sớm xuân
cỏ hoa từ bỏ ruộng đồng
hồn du mục cũ xa gần hử em
(cỏ hoa hồn du mục - bùi giáng)

ta đứng lại bên này chờ đợi
ồ phải không ? em đó phải không
ta đếm lại từng ngón tay lẩy bẩy
đời chúng ta là mấy trăng tròn

ngày vui ngắn? lòng đã vơi mấy bận
ngày vui đi ? mấy bận giữa lòng ta
đổ lây lất mưa về xuân lấm tấm
ồ thiều quang tan biến vội sao mà

em có khóc ? ta xin em đừng khóc
em nhìn ta ? lệ chảy có vui gì
trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc
nước xuôi giòng ngàn thu hận tan đi
(vỗ về - bùi giáng)

Dạo thuyền xuân sắc tháng Năm
Giai nhân đầu núi xa xăm ngóng về
Thuyền trôi cách biệt hai bề
Ai xui liễu khóc đầm đìa bờ ao
Vườn cây ngưng cóng hàng hàng
Cánh hoa thắm rụng như làn môi ai
Ven sông đường đỏ dặm dài
Bước chân du nhạc hình hài hoang liêu
Một con gấu một con tườu
Một con chó chạy sau lừa kéo xe
Từ đâu tiếng địch vọng về
Rập rình quân nhạc đã lê thê chìm
Tháng Năm về điểm sơn xuyên
Trên tàn phế dựng muôn nghìn thảo hoa
Cành miên liễu, gió la đà
Rì rào lau trúc nụ ngà khỏa thân

(Tháng Năm, Bùi Giáng dịch,
"Nhà sư vướng lụy", Nxb Văn Học, trang 146).

Comments