Giải Trí‎ > ‎văn - thơ‎ > ‎

Thơ mùa hạ

    Riêng chung mùa hạ
Đinh Thu Hiền

Có phải hạ về khô nước mắt cho em ?
Cơn mưa cuối bước qua thềm không nói.
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi,
Phiêu du theo gió thổi giao mùa.

Có phải hạ về lau nốt những dây dưa ?
Còn buốt lạnh hơn mưa chiều Hà Nội.
Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi,
Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu.

Thương con ve chưa nở đã sầu,
Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối.
Em đày đoạ cả đời không tìm nổi,
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu.

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều,
Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió,
Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ,
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không!

Bâng Khuâng Mùa Hạ

Hồ Hiếu Thảo

Giã từ một khung trời nhỏ
Phượng hồng bỗng nở vu vơ
Trưa hè chao nghiêng cánh võng
Tuổi thơ thoắt đã xa mờ...

Chiều mưa có người nhung nhớ
Nhìn sông ngủ lặng trong chiều
Và lối đi về mỗi buổi
Ngày xưa... xa tựa cánh diều.

Bỗng dưng xao lòng tiếng dế
Xao lòng một ánh trăng đêm
Có gì bâng khuâng đến thế
Tóc ai vương lại sợi mềm

Giã từ những ngày đi học
Trời mây cứ thế xanh hơn
Mà giữa đôi lần nhớ tới
Rưng rưng một chút vui buồn.

Mùa hạ còn nồng
Miên Thụy

Anh bỗng đến một chiều mùa hạ
Tình yêu ơi là cả vạn điều
Lời chưa nói sao nhiều vội vã
Anh đã là tất cả anh yêu !

Mùa hạ đến tình hồng xanh mướt
Cho tình yêu mấy lượt lên ngôi
Anh đã đến mùa khơi giông bão
Dậy trong em lảo đảo men đời

Anh ơi nếu hạ hồng thắm mãi
Một mùa yêu dài đến bao lâu
Đừng nhé anh để vướng sầu đau
Em sẽ khóc mùa Ngâu dang dở

Ai đã xui chúng mình gặp gỡ
Cho chữ duyên quyện lấy chân người
Ai đã đặt chúng mình duyên nợ
Nợ tình này trả mãi không thôi

07/07/07

Mùa Hạ
Nguyễn Sĩ Đại

Rồi cũng phải đến thôi mùa hạ
Dẫu tơ non búp lá vẫn bồi hồi
Hoa phượng đỏ như cái màu phải đỏ
Anh yêu em, phải cháy hết mình thôi.
Vì mùa xuân chưa kịp để nên lời
Chỉ thương mến sẽ sàng giăng trong mắt
Tơ sợi ấy,có thể rồi bay mất
Đứt mối cầm tiếc nuối giữa lòng tay
Thì cánh hoa cứ rụng xuống đất dày
Để ấp ủ hiện dần lên quả ngọt
Mùa hạ đó,mưa rào và nắng gắt
Ai qua cầu sẽ bước đến mùa thu
Ai qua cầu thương được hết lòng nhau
Mùa hạ là mùa anh đón đợi,
Trăm thương nhớ mùa xuân có lẽ nào sánh nổi
Ngọn lửa hồng ấm áp đã vì nhau!
Ngàn hoa ơi,xuân nhé,hãy lùi sau
Anh đã hứa đời mình cho mùa hạ
Và khi khép hàng mi vào tuyết giá
Biết thầm thì phía trước lại mùa xuân...

Mùa Hạ Của Em

Nguyên Đỗ

Mùa Hạ của em đã đến rồi
Hoa cười cây lá cỏ xanh tươi
Người ơi hãy ngước nhìn đây đó
Khắp cả trần gian hạnh phúc cười

Hạ nồng nắng đổ trên vòm cây
Mái tóc tung bay cuốn dáng gầy
Gió thổi nhẹ nhàng hơn hớt mắt
Nắng vàng phe phẩy má hây hây

Phượng đỏ rực tươi khắp cả trường
Hồn em ngơ ngẩn thoáng hoài vương
Mai kia còn biết ai về lại
Mấy ngã chia ly mấy ngã đường

May 9, 2000

Nỗi Nhớ Mùa Hè
Phạm Xuân Dũng

Có những mùa hè không hề trở lại
Chỉ tiếng ve trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi, xa mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nỗi bâng khuâng.

Người năm cũ tay còn nguyên dấu mực
Hay đã phôi phai chừng ấy dặm trường
Ai lên bảng ấp úng hoài chưa thuộc
Ai dưới lớp nhìn mắt thoáng rưng rưng.

Mùa hè ấy có hoa và có bướm
Có áo dài sáng trắng đường đi
Bạn bè đọc tên trêu đùa tinh nghịch
Hai đứa nhìn nhau đỏ mặt thầm thì.

Ai còn giữ mùa hè trong lưu bút
Chép bài thơ vụng dại học trò
Ai gặp lại, ai xa rồi mất hút
Để sớm mai này cũng hóa xa xưa ...

Mùa Hè

Nguyễn Nhật Ánh


Mùa hè nào gặp gỡ
Mùa hè nào chia ly
Mùa hè nào hội ngộ

Tôi cầm trên tay hai mùa hè rực rỡ
Còn mùa hè cuối cùng rơi đi đâủ

Ai nhặt được mùa hè tôi đánh mất
Xin trả lại cho tôi
Xin trả lại cho tôi người yêu tôi
Dẫu chỉ là xác con ve sầu chết khô
Ấy chính là mùa hè của tôi
Ngủ quên trong nách lá
Những ngọt bùi tôi đã nếm trải
Những đắng cay tôi đã nếm trải
Những mùa hè bỏng rát sau lưng
Còn mùa hè cuối cùng tôi gặp lại
Trốn đi đâu ngoài tầm mắt tôi tìm ?

Mùa hè rớt
Olga Berggolts

Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru - Mặt trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân.

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không dịu dàng phơ phất
Lanh lánh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn, mắt nhìn say đắm
Ghen tuông - dù chua chát cũng thưa hơn.

Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ. Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng sóng sao im
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng chỉ đến bây giờ ta mới hiểu
Yêu thương. Giận hờn. Tha thứ. Chia tay...

Olga Berggolts (1910-1975)


Giọt Mực Mùa Hè

Bùi Chí Vinh

Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
Bé không tin chấm thử vài lần
Một là được thầy cho mười điểm
Hai là tim bé bị ... bâng khuâng.

Anh làm thơ toàn bằng viết bic
Làm quen chưa biết viết bằng gì
Sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
Sân trường tím đẫm một cây si

Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ"
Còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương"
Một hôm anh biến thành quyển vở
Tình nguyện yêu giọt mực đang buồn !

Hãy Qua Đi, Hè Ạ !
Phạm Thanh Chương

Em có về mảnh sân rêu đã úa
Dưới hiên xưa còn nguyên vẹn dấu giầy
Sách vở cũ trong ngăn im lặng đợi
Chút dịu dàng hương tóc em bay

Vuông cỏ héo trong vườn xanh trở lại
Hoa ngọc lan dăm cánh rụng sau hè
Em hãy nhặt ép vào trang sách mới
Để hương còn thoang thoảng suốt mùa ve .

Em cất giữ mai này đem đến lớp
Màu lá xanh mây trắng cuối trời xa
Chiếc cặp nhỏ chất đầy hoa cỏ lạ
Tiếng chim vui mỗi sáng nắng lên. Và

Anh sẽ đợi bên cổng trường đầy nắng
Gốc phượng già ngơ ngác đứng nhìn anh
Anh cúi xuống dưới chân đầy xác phượng
Ngước nhìn trời lặng lẽ mảnh trời xanh.

Lặng lẽ mùa hè
Nguyễn Nhật Ánh

Lặng lẽ chiều nay
Lặng lẽ mùa hè
Sân trường vắng
Và lòng tôi cũng vắng
Muốn tặng em
Một chùm phượng thắm
Tôi nhờ mùa hè
Bẻ hộ tôi

Bẻ hộ tôi
Một nỗi nhớ xa vời
Cắm xuống đất
Để mọc lên trái đắng
Chút tình tôi thầm lặng
Hát thành lời ve kêu

Gửi mùa hè
Giữ hộ chút tình yêu
Khi chia xa
Vẫn nhớ ngày gặp lại
Lúc ấy
Em có là cô gái
Đốt tôi bằng ngọn lửa
Của riêng em ?

Trên Xác Lá Mùa Hè
Từ Kế Tường

Lửa cũng bừng lên đốt bóng cây
Nghe trong xương lá hết một ngày
Bóng anh đổ xuống từng vuông nắng
Rụng kín sân chiều hoa nắng bay

Nhiều lúc hồn anh như tiếng chim
Xôn xao chân nhỏ bước qua thềm
Nhà anh trở cửa ra mùa hạ
Mở hết đường đi những lối mềm

Một lối để riêng chờ tháng mưa
Đường đi quen thuộc của từng mùa
Anh vui tiếng bé cười như thoáng
Như vỡ bao lần gương nắng xưa

Bé có đi riêng một lối về
Vườn hoa xơ xác những hôm khuya
Cơn mưa đã ghé màu xanh lại
Bên những chùm bông đỏ nắng hè

Hoa nở như tình xanh mắt nhung
Áo vàng hay nắng giãi vào không
Anh ngơ ngẩn thấy hồn hoa cúc
Cười thoáng rưng giọt nước mắt hồng

Bé ngoan hơn cỏ ở bên đường
Một mùa thu cũ thả tơ vương
Anh mang võng lưới giăng hồn nhện
Bắt giữ rằng anh phải nhớ thương

Bắt giữ rằng anh luôn nhớ mong
Cả đời anh nữa vẫn vô cùng
Nghe trên xác lá còn im ngủ
Vỡ cuộc tình buồn... bé biết không?

Tình Mùa Hạ
Miên Thụy

Cảm ơn anh một tình yêu vừa nở
Rộn trong em khi mùa hạ đương nồng
Xa em rồi anh còn nhớ em không ?
Mưa tháng bảy làm hồn em rét mướt

Cảm ơn anh một tình yêu bất chợt
Nắng reo vui khi anh đến bên đời
Phượng sẽ buồn khi người đã xa tôi
Em lại khóc xin chiều ơi đừng xuống

Mùa hạ hồng cho bướm hoa uốn lượn
Nhớ nhau hoài từng kỷ niệm buồn vui
Anh ở đâu như cánh gió bên trời
Mình lại đợi mùa Ngâu sau về đến

Cảm ơn anh một lần em quyến luyến
Lời yêu thương chưa kịp ngỏ bao giờ
Em yêu người chỉ biết viết thành thơ
Trải nhung nhớ ngàn ước mơ hạnh phúc

Cảm ơn anh một tình yêu rất thực
Phượng tím buồn khung cửa nhỏ chiều nay
Anh còn không đâu đó một vòng tay
Cho nhau nhé em phương này vẫn thiếu

Tình yêu ơi như cung đàn tuyệt diệu

Mơ Màu Nắng Hạ

Miên Kim

Nghiêng đầu em ép vào lồng ngực
Hơi thở nồng nàn chỉ có anh
Mùa hạ nắng đang xuyên kẻ lá
Ước thầm trời đất chẳng trôi nhanh

Tay anh xin cứ lùa vào tóc
Để nụ hôn nồng thêm rối nhau
Nếu lỡ mây chiều xa cách núi
Tóc còn an ủi trái tim đau

Ngày mai nếu lỡ ngày mai nhỉ
Hoa thắm tàn theo những tháng ngày
Hạt bụi sẽ làm cay đôi mắt
Hay tình vội vã mất cơn say?

Nhắm mắt em mơ màu nắng hạ
Ve sầu phượng đỏ vẫn như xưa
Nếu chân có bước lòng tan vụn
Vẫn nhớ anh hoài dẫu có mưa

Mùa hạ mới

Mỹ Trinh

Ta thầm lặng nghe đời than van lụy
Cõi ảo hư tràn nước mắt chan đời
Ta thầm lặng nghe mưa rơi vỡ đá
Trần gian ơi.. lòng đá trắng như vôi!

Ta giờ nghe dư âm ngày bay bổng
Tận thinh không hồn gió thảnh thơi reo
Ta giờ nghe dòng suối chảy trong veo
Mở tư lự rải theo mây và gió

Cỡi lưng mây ta hát ca cùng gió
Hoàng hôn nào chìm khuất dưới chân mưa
Trở về nghe hương nắng gọi đong đưa
Rơi điều nhớ theo thơ ngây hư ảo

Ta trở về giũ áo thơ giặt mộng
Ngồi chân đồi thả rỗng mấy vần thơ
Trèo lên non đập bể cái chữ " khờ "
Quăng thương tích xuống bờ đau hôm nọ

Về ru lại tình ca mùa hạ khúc
Cắt cỏ vườn, nằm ngủ thoáng lưng trần
Hương cỏ thơm vừa thoáng nhẹ lâng lâng
Ngàn cảm xúc về dâng mùa hạ mới

Tạm Biệt Mùa Hè
Kiều Ly

Ơ sao sớm thế này ?
Mới đó mà đã đến
Se lạnh làn heo may
Mùa hè ơi, tạm biệt !

Lại đến ngày tựu trường
Lại vùi trong sách vở
Còn bao điều vấn vương
Còn bao điều trăn trở .

Xin mùa thu chiếc lá
Để giữ lại "ngày xưa"
Kìa biết bao điều lạ
Tuổi mới đang đón chờ ...

Sáng nay trời trở lạnh
Nhìn hàng cây ngỡ ngàng
Một đốm vàng qua cửa
khẽ khàng - mùa thu sang.

Đêm Mùa Hạ
Nguyễn Quảng Ngãi

Ngồi ở Vườn Hồng đêm rất thanh
Đèn giăng, trăng sáng, sao lung linh
Em về thắp nến mời sinh nhật
Ta chọn mùa hè giấc mơ xanh

Đêm xuống khu vườn tỏa ngát hương
Ý thơ bỗng chạm búp tay hồng
Nhạc lên nhè nhẹ thơm hoài niệm
Em vẫn ngọt ngào như khói sương

Sen nở đáy hồ trăng mênh mông
Dáng em tóc cột cài nơ hồng
Áo bay thấp tháng trong vườn cũ
Bóng nhỏ chập chờn thương dễ thương

Tháng sáu trời xanh màu ước mơ
Ngồi nghe khúc hạ về bao giờ ?
Vườn Hồng thanh thoát bên vòm trúc
Em đã dịu dàng bước vào thơ ...

Chia Tay Mùa Hạ
Nguyễn Thị Kim Chi

Mùa hạ đi rồi em ở đây
Con ve kêu nát cả thân gầy
Sông Hương như mới vừa say khướt
Tỉnh lại trôi về phía gió mây

Hoa phượng trên đầu bỗng xuống chân
Chia tay mùa hạ đã bao lần
Em như chim sẻ vừa kêu chiếp
Quả chín trong vườn chửa kịp ăn

Mặt trời vô cớ vọt lên cao
Trời biếc hình như cũng thế nào
Em không giữ nổi con ve lại
Mùa hạ đi rồi níu lại sao ?

Thu chửa kịp về hạ đã qua
Mình em đứng đợi cả hai mùa
Nếu anh về được thay mùa hạ
Chắc là phượng lại cháy bừng trưa .
Hương áo hạ
Mỹ Trinh

mây chiều thấp giăng sương rơi lòng hạ
hương áo xưa tầm tã rụng đam mê
chiều chưa đi màn đêm đã trở về
xơ xác thổi chiều sơn khê mù tịch

mùi hương áo ru hồn xưa dấu tích
luân lưu đời tâm niệm một trầm luân
réo linh hồn ngoi vũng tối bao lần
luân vũ rớt lối về hương đêm hạ

mấy tiếng lòng chừng như hoài vất vả
úp vào đêm tìm hơi ấm bàn tay
nghe dường như hương áo cũ rơi dài
hai tay khép chờ ai hong từng ngón

chiều ra đi theo dấu đời chua ngọt
mùi hương xưa còn rót ướt mây chiều
chen vào đêm tìm bóng nhỏ người yêu
hôn làn gió dập dìu đan hư ảo

Hạ Trưa
Rồng Tà

Trưa than thở, hạt nắng mềm ngao ngán
Hạ bên thềm tản mạn những đám mây
Tiếc gì em? óng ả vàng hạt nắng?
Vội phai phôi, nghiêng ngã rồi hao gầy?

Em như nắng? à không em là mộng
Chợt xa vời, chợt quá rộng ..tầm tay
Hạ bên anh lạnh lùng, và bất động
Níu kéo chăng? nửa ảo vọng ..vơi đầy?

Đong miên man anh còn gì trả nợ
Nắng mùa hè ..tạm bợ sưởi thi ca
Em vẫn thế ..hiện thân trong niềm nhớ
Trách anh chăng? màu Hạ nắng nhạt nhòa

Em hẳn quên những ngày mong và đợi
Trưa ngậm ngùi, trưa dịu vợi bâng khuâng?
Em đã xa, anh, Hạ vàng chới với
Đám mây ngông theo gió thổi ..ngại ngần?

Ta gặp mặt, đã trở thành xa lạ?
Nắng ngày nào tội vạ vất vưởng phai
Ôi tiếc nuối, đã trao nhau tất cả
Hạt nắng kia, chợt hoá đá ..miệt mài.

Màu Nắng Hạ

Huyền Lâm

Nhặt chút nắng trải lên màu mắt lụa
Thả cụm mây vào mái tóc bồng bềnh
Ép cánh phượng vào làn môi đỏ thắm
Mượn gió chiều quyện áo trắng mênh mông.

Gom tiếng ve nhốt vào lòng để nhớ
Tuổi hoa niên tình một thuở học trò
Những trang vỡ ép đầy hoa với bướm
Tuổi vào đời cái tuổi chớm vào mơ.

Từng buổi chiều dưới hàng cây phượng đỏ
Trống tan trường áo trắng phất phơ bay
Ai đứng đợi ai về bên kia phố
Chung lối đường dưới con gió chiều lay.

Hạ ươm nắng vàng hanh chiều trên lối
Tiếng ve buồn ru khúc gọi mùa xa
Hạ đã về nghe dâng sầu trong dạ
Buồn đợi chờ , mong hạ sớm đi qua.

Bao năm qua đã xa thời áo trắng
Mùa hạ về chợt nhớ nắng quê hương
Nhớ tiếng ve , nhớ sân trường ngày cũ
Áo trắng nào một thuở đã vấn vương.

Cám Ơn Em Tháng Hạ
Nguyên Đỗ

Cám ơn em
Những ngày vui tháng Hạ
Những tiếng cười trong trẻo tựa pha lê
Chiều tan học
Cùng lững thững đi về
Từng câu nói
Từng cái nhìn thật ấm

Có những bữa
Cố tình đi thật chậm
Để chuyện trò thoải mái đậm tình sâu
Có khi nhìn
Chăm chú mắt bồ câu
Anh định nói
Nhưng rụt rè nín lặng...

Rồi thế cuộc
Bao năm rồi xa vắng
Bỗng một hôm em điện thoại cho anh
Tưởng là không, ơi gương vỡ lại lành
Tình bạn cũ bao năm rồi nối lại

Mình vẫn thế
Vẫn thoại đàm thoải mái
Muốn hỏi thăm hồn cũ chuyện tư riêng
Mà lòng như e ngại vỡ giây thiêng
Sợ tháng Hạ mặt trời rồi lặn mất

Hạ Nhớ
Thanh Trắc Nguyễn Văn

Là nhớ gì không nhỏ ?
Ngày ấy em rời trường
Nắng chiều vương trong mắt
Ngập ngừng và mông lung .

Ta ngẩn ngơ lặng ngắm
Cánh phượng hồng rụng rơi
Sân trường mùa hạ thắm
Bóng em xa,xa rồi …

Là thấy gì không nhỏ ?
Sao vội vàng quay lưng
Đầu cành ve nức nở
Chiếc lá sầu rưng rưng .

Bước giày em thầm lặng
Bỗng chốc hóa xa vời
Ta về qua cửa lớp
Bụi phấn còn rơi rơi .

Là xa rồi đấy nhỏ
Kỷ niệm những ngày thơ
Người em xưa áo trắng
Hình bóng giờ trong mơ .

Trời xanh kia thăm thẳm
Mùa hạ biết còn không
Mùa thu sao đến chậm
Để buồn ta mênh mông ?

1994
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Tiễn Hạ
Trần Tường Vi

Chiều, phố vẫn vậy thôi mà sao thấy
Buồn mênh mang, gió khép lại khung trời
Cỏ một thuở vô tư và mềm mại
Dưới chân ngày, đã héo úa, tả tơi

Người ta bảo Thu về quanh góc phố
Ta liếc nhìn thấy nắng đổ vàng sân
Chắc mùa Hạ cùng mùa Thu nặng nợ
Một lần đi chẳng nỡ đến trăm lần

Người ta vốn hẹn nhau là để đợi
Để biết mình cũng khắc khoải như ai
Ta bên đời có còn ai đứng đợi
Thắp niềm vui trên giọt nắng cuối ngày

Dòng thơ viết lửng lờ không dấu chấm
Lấy mùa Thu làm ngơ ngẩn riêng mình
Trong mắt người hơn một điều gởi gấm
Ta cúi đầu thay tiếng nói (lặng thinh!)

Chiều của phố, của ta và của gió
Tựa vào nhau nghe chuông đỗ, muộn màng
Hạnh phúc nghịch, không dừng chân một chỗ
Ta đi tìm nên mãi bước lang thang…


Hè chậm
Mỹ Trinh

Những buổi sáng trong đầu đầy hoa độ
Mùa Hè sang nắng từng giỏ gửi về
Cho ấm thế cho em tươi như thế
Mắt môi hồng em hóa bướm đam mê

Những buổi trưa đưa em về hoa quả
Ươm môi thơm anh hái lá xuân hồng
Khép bờ mi ru ngọn gió bên sông
Chìm giấc ngủ ngọn lửa lòng vừa ngún

tháo sương hoa em gieo sầu xuống lũng
anh nhặt về hoa trắng bỗng động dung
nhỏ xuống lệ vào tiếng sầu kêu khẽ
cho sâm nhiên cột tinh tuý vào lòng

Cột đời nhau từ một cõi hư không
Tim inh ỏi rền vang lòng rộn rã
Ngày tìm nhau suốt ngày con nắng thả
Như mùa xuân từ muôn ngã bên mình

đi nhè nhẹ em đứng sau khúc khích
rồi ôm choàng vào gió sớm tàn Xuân
đắm say ta hôn từng giấc mơ Tần
treo cung tiễn ta lần về lều cỏ

Hè chậm chậm len chân bên đồi gió
Treo nghiêng nghiêng màu mây đỏ hoàng hôn
Quay quần thương bên nắng ấm chiều thôn
Xanh xanh lá gió đùa trên sân cỏ

ngồi giữa sân ta tập tành đan giỏ
tập nuôi gà và quang dọn chung quanh
tập ngồi im say đắm ngó gió mành
đêm trăng nước cho đời xanh quỳnh đóa

Dưới trăng vàng em làm thơ tóc xỏa
Ngạt ngào hương mùi yếm lụa vàng thơm
Mấy vần thơ con chữ kết sao đơm
Ngây ngất nụ trăng tình cành liễu thả

Tiếng chó khuya len tiếng cười giòn giã
Của chúng mình nằm ngửa mặt đếm sao
Kìa sao con có sao chúa nằm chầu
Kìa vương miện kìa cha này đội nón

Kìa chàng thơ vuốt ve tình vừa trọn
Chén trà khuya sương mỏng ấm men tình
Họa bài thơ trăng đứng ngó rung rinh
Nghe bụng đói, nghe hương tình đầy vị

khoai lụi nóng cháy thơm ngon em nhỉ
chia cho anh miếng cá nướng thơm lừng
như hiền hòa ngày hè trôi chậm lại
cùng xẻ chia ta ân ái thời gian

Cùng nắm tay đi tìm giấc mộng vàng
Về mái ấm ôm mênh mang giấc ngủ
Đơn sơ lắm bốn mùa đi lam lũ
Chầm chậm mây về vũ khúc nghê thường

Lang thang giữa nắng hè
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Lại thêm buổi , giữa trưa hè nắng đổ
ta ra đường vác nhớ đi lang thang
bên con suối những vùng cỏ cháy vàng
mà mùa Thu vẫn chưa lần về kịp

Hình như trong ,khúc tự tình , số kiếp
mầm lãng mạn chỉ trổ nhánh rong rêu
giấu theo mơ có đến trăm vạn điều
mà tất cả chỉ còn đây nắng rát

Cành tương tư nơi sa mạc chết khát
cháy cong queo khô khốc sợi tơ lòng
khi tưởng vọng theo ngàn nỗi thương mong
lập lại hoài một (đau thương) điệp khúc.

Ta hiện hữu bên đời - thân gỗ mục
rồi mai này cũng trở lại hư không
tiếng tơ nào còn rung được cõi lòng
còn mang được ta về trong thực tế.

Nước Thiên đàng , chẳng qua là chuyện kể
làm sao tương phùng khi vẫn ở hai phương
về vô cực đôi vệt thẳng song song đường
là điểm cuối , nguyện cầu hoài chẳng được .

Trưa lang thang rơi vào vùng ảo giác
vươn tay dài níu bóng , bóng vừa tan
giữa thinh lặng ta bỗng ước hoang đàng
hồn thánh thiện hãy nhập vào thân quỹ dữ .....

Wed Aug 02, 2006 12:51 pm

“Hè“ ơi !
Hoa Huyền

Hoa phượng đỏ hè xưa rực rỡ
Tiếng ve sầu nức nở rền vang
Nụ cười vỡ nắng dòn tan
Còn theo ta mãi chứa chan xa vời

Một thời để nhớ người ơi !
Nhành hoa phượng vĩ vẫn ngời sắc xuân
Nghĩ về nhau, hóa nên gần
Còn hơn chỉ cách vài phân hững hờ

Dâng trào cảm xúc ngẩn ngơ
Gửi người xa xứ vần thơ ân tình
Biển đời cay đắng nhục vinh
Giữ cho tình bạn chúng mình bền lâu

Hè Yêu
Minh Thi

Chim mõi cánh tìm về phương bắc
Nắng miền nam góp nhặt về đây
Ong tìm nhụy mật để say
Bướm tìm hoa đep ngất ngây cánh mềm

Mưa tháng sáu ru êm giấc ngủ
Gió nhẹ lay mây phủ màu hồng
Hạt mưa lất phất trên không
Màu trời bảy sắc cầu vòng bắt ngang

vào tháng bảy nắng vàng tươi sáng
Trên bầu trời nhiều áng mây bay
Thềm hoa duyên dáng trang đài
Mưa thêm tươi tốt không thay đổi màu

Huệ, Lan, Cúc, Mai, Đào khoe sắc
Như bồng lai được mặc áo tiên
Bướm ong ngơ ngẩn đảo điên
Lượn dang đôi cánh ngã nghiêng say tình

Hè yêu dấu rung rinh cách phượng
Tiếng ve sầu mọi hướng rền vang
Lòng buồn tâm sự ngổn ngang
Dù ai muốn đổi vẫn mang hè về.

Hè về từ tháng sáu
Thanh Trắc Nguyễn Văn

Hè về từ tháng sáu
Bụi phấn lặng lờ rơi
Mắt em chừng vời vợi
Giảng đường rồi xa xôi .

Hè về từ tháng sáu
Sân trường lất phất mưa
Bâng khuâng hồn hai đứa
Bơ vơ gió cuối mùa .

Hè về từ tháng sáu
Náo nức một mùa thi
Lặng trao chùm phượng vĩ
Áo trắng ngày em đi .

Hè về từ tháng sáu
Mực tím dần phôi pha
Ngậm ngùi lên hoa lá
Nẻo xưa nắng nhạt nhòa .

1994
(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


Hè Xưa
Nguyên Dã Quỳ

Ta đã biết hè xưa không trở lại
Sao còn đây mãi mãi tiếng thân quen
Bạn bè ơi, sân trưòng ơi có nhớ
Tiếng ve nào nức nở khóc chia ly
Hàng phượng vĩ cũng buồn - trang nhật ký
Quyện vào nhau hối hả giữa mùa thi
Giòng mực tím, tím rồị, tím nữa
Tím nhạt nhòa, theo những dấu chân đi
Còn đâu nữa những bàn tay tinh nghịch
Vẽ bướm vẽ hoa, vẽ dáng dấp học trò
Áo cứ trắng, mà sân trường tím ngắt
Ngoảnh lại nhìn nghe nước mắt rưng rưng
Ta gói gém trong từng trang lưu bút
Một lần đi là mất hút người ơi

Những cơn mưa mùa hạ

Thảo Chi

Những cơn mưa mùa hạ
Bay qua công viên buồn
Em ,Linh hồn tượng đá
Nhạt nhòa dấu yêu thương

Những cơn giông mùa hạ
Kéo đến từ phương nao
Anh ,làm thân chiếc lá
Lìa cành rớt lao đao

Ôi ,người tình xa xưa
Vẫn đi về trong mơ
Đêm xanh xao nổi nhớ
Bờ mi khép ơ hờ

Ôi , cuộc tình năm xưa
Trôi rồi theo con mưa
Con đường ta sánh bước
Sỏi đá cũng bơ vơ

Những cơn mưa mùa hạ
Bay qua, bay qua hồn
Giọt mưa rơi vội vả
Hay lệ sầu ai tuôn

Chớm Sang Vị Hè...
Xuân Diệu

Đường tình đã nở hoa xoan
Lao xao gió gợn, hân hoan lá chờ
Trên cao ngan ngát hương đưa
Em ơi, tim tím mơ mờ chùm hoa...

Nhẹ nhàng gió thổi tháng ba
Trong hơi thanh mát có hòa nồng say
Xuân còn, hè đã thoảng bay
Một niềm xa vợi ngất ngây khí trời

Tình yêu muôn thuở, em ơi!
Hôm nay lại đượm hương đời, màu xoan
Ý xuân trong lúc chứa chan
Tình đôi ta lại chớm sang vị hè....

4/1962

Mùa hạ
Xuân Quỳnh

Đó là mùa của những tiếng chim reo
Trời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngả
Đất thành cây, mật trào lên vị quả
Bước chân người bỗng mở những đường đi

Đó là mùa không thể giấu che
Cả vạn vật đều phơi trần dưới nắng
Biển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắng
Từ những miền cay đắng hoá thành thơ.

Đó là mùa của những ước mơ
Những dục vọng muôn đời không xiết kể
Gió bão hoà, mưa thành sông thành bể
Một thoáng nhìn có thể hoá tình yêu

Đó là mùa của những buổi chiều
Cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút
Tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức
Tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa

Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa
Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?
Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển
Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa.
Comments